赋得边马有归心

明代 李攀龙
飞将驱天厩,乘秋踏大荒。三军呼骠骑,一战蹶名王。 急难才堪老,横行势可当。嘶声悲汉月,顾影净胡霜。 总辔阴山上,鸣镳瀚海旁。何如春草色,躞蹀向长杨。
fēi jiāng tiān jiù   chéng qiū huāng sān jūn biāo   zhàn jué míng wáng    
nàn cái kān lǎo   héng xíng shì dāng shēng bēi hàn yuè   yǐng jìng shuāng    
zǒng pèi yīn shān shàng   míng biāo hàn hǎi páng chūn cǎo xiè   dié xiàng cháng yáng