符倅同游雁荡赓其所和范相游山韵

宋代 吴芾
高才独立万夫却,险语磨崖山鬼愕。 翕然万口竞流传,一字谁能加笔削。 自怜庸钝百不聪,晚来喜见人中龙。 更看挥翰光夺目,恍如海蜃浮青红。 一时闻望已难攀,相见平居养浩然。 慷慨胸襟包海岳,轩昂高义薄云天。 散材不谓蒙知遇,孤迹何期遂保全。 碌碌未能酬国士,正惭他日尉通泉。
gāo cái wàn què   xiǎn shān guǐ è
rán wàn kǒu jìng liú chuán   shuí néng jiā xuē
lián yōng dùn bǎi cōng   wǎn lái jiàn rén zhōng lóng
gèng kàn huī hàn guāng duó   huǎng hǎi shèn qīng hóng
shí wén wàng nán pān   xiāng jiàn píng yǎng hào rán
kāng kǎi xiōng jīn bāo hǎi yuè   xuān áng gāo yún tiān
sàn cái wèi méng zhī   suì bǎo quán
wèi néng chóu guó shì   zhèng cán wèi tōng quán