复次韵二首 其一

金朝 麻九畴
五脏太多可,张颐托臞儒。自非何曾家,安得海陆俱。 庄周幸有粟,不至鱼肆枯。何劳夷门市,下车朱亥屠。 春韭与秋菘,岁晚不供厨。蒿腹不蒿目,大方果无隅。 为酱非负口,犹胜范莱芜。岂无青精饭,驻颜炊一盂。 岂无菖蒲歜,辟邪如神荼。又岂无椒花,除瘟等酴酥。 蒿于数品中,颇同武官粗。数品虽异馔,置之酱可乎。 犹材各有施,岂必皆吾徒。公绰优为老,劣于滕大夫。 大抵食如士,取之非一涂。君诗志其味,食经有董狐。 彼哉鼋羹指,斲棺终莫逋。彼哉萍齑手,竟死珊瑚株。 宁如酱以蒿,不出本草图。盖后人好奇,一洗腥砧鈇。 为谢馋祟鬼,渠今离我躯。
zàng tài duō   zhāng tuō fēi zēng jiā   ān hǎi
zhuāng zhōu xìng yǒu   zhì láo mén shì   xià chē zhū hài
chūn jiǔ qiū sōng   suì wǎn gōng chú hāo hāo   fāng guǒ
wèi jiàng fēi kǒu   yóu shèng fàn lái qīng jīng fàn   zhù yán chuī
chāng chù   xié shēn shū yòu jiāo huā   chú wēn děng
hāo shù pǐn zhōng   tóng guān shù pǐn suī zhuàn   zhì zhī jiàng
yóu cái yǒu shī   jiē gōng chuò yōu wéi lǎo   liè téng dài
shí shì   zhī fēi jūn shī zhì wèi   shí jīng yǒu dǒng
zāi yuán gēng zhǐ   zhuó guān zhōng zāi píng shǒu   jìng shān zhū
níng jiàng hāo   chū běn cǎo gài hòu rén hào   xīng zhēn
wèi xiè chán suì guǐ   jīn