复次韵

宋代 苏辙
滕王阁在谁携手,徐孺湖宽可放情。 楚客解书南国恨,秦筝助发上林莺。 系匏独负杯中物,拥鼻和逢洛下生。 问得长须添梦想,蓬窗灯火达天明。 〈近遣仆至钟陵,还言定国与黄君鲁直会于舟中,灯火终夜而去。 〉主
téng wáng zài shuí xié shǒu   kuān fàng qíng  
chǔ jiě shū nán guó hèn   qín zhēng zhù shàng lín yīng  
páo bēi zhōng   yōng féng luò xià shēng  
wèn cháng tiān mèng xiǎng   péng chuāng dēng huǒ tiān míng  
jìn qiǎn zhì zhōng líng hái   yán dìng guó huáng jūn zhí huì zhōu zhōng dēng   huǒ zhōng ér    
zhǔ