复次韵

宋代 吴芾
老来绝意风云会,久欲脱身尘垢外。 有时偶被世缘牵,咄咄书空常作怪。 一麾何事到江城,却犯喧嚣亲琐碎。 簿书丛里度光阴,倏忽已惊逾一载。 所幸连年值有秋,颇足稻粱富鱼蟹。 正愁客少无与娱,忽得诗流真我辈。 剧谈终日坐生风,洗濯烦襟一何快。 酒行到手君莫辞,有鳖可炰鱼可脍。
lǎo lái jué fēng yún huì   jiǔ tuō shēn chén gòu wài
yǒu shí ǒu bèi shì yuán qiān   duō duō shū kōng cháng zuò guài
huī shì dào jiāng chéng   què fàn xuān xiāo qīn suǒ suì
簿 shū cóng guāng yīn   shū jīng zài
suǒ xìng lián nián zhí yǒu qiū   dào liáng xiè
zhèng chóu shǎo   shī liú zhēn bèi
tán zhōng zuò shēng fēng   zhuó fán jīn kuài
jiǔ xíng dào shǒu jūn   yǒu biē páo kuài