富春山人为予道其所获石于江中者状甚怪伟欲

宋代 文同
奇礓巑岏倚秋江,俗眼过几多所忽。 风霜锻链愈坚重,怒浪喷激不可没。 富春山人好尚古,见此便以作吾物。 镌鑱牵挽置庭下,犀角鲸牙蛟蜃骨。 精金凝滑露筋膂,老玉磥砢开窍窟。 狂螭奔拿势夭矫,猛兕抟生气蓬勃。 山人夸我谓如此,欲我诗之惭拙讷。 何当走到山人家,抚月摩烟观突兀。
jiāng cuán wán qiū jiāng   yǎn guò duō suǒ  
fēng shuāng duàn liàn jiān zhòng   làng pēn méi  
chūn shān rén hào shàng   jiàn biàn 便 zuò  
juān chán qiān wǎn zhì tíng xià   jiǎo jīng jiāo shèn  
jīng jīn níng huá jīn   lǎo lěi kāi qiào  
kuáng chī bēn shì yāo jiǎo   měng tuán shēng péng  
shān rén kuā wèi   shī zhī cán zhuō  
dāng zǒu dào shān rén jiā   yuè yān guān