傅冲益久不得书

宋代 汪藻
经年坐久一蒲团,幽鸟时呼到曲栏。山色总兼溪色好,松声长学雨声寒。 那将俗物关心事,只拟晴窗想鼻端。已作生涯蚕事老,故人谁肯报平安。
jīng nián zuò jiǔ tuán   yōu niǎo shí dào lán shān zǒng jiān hǎo sōng   shēng zhǎng xué shēng hán    
jiāng guān xīn shì   zhǐ qíng chuāng xiǎng duān zuò shēng cán shì lǎo   rén shuí kěn bào píng ān