赋陈子得书楼

宋代 陈著
危楼得地著身安,冬日烘檐夏气寒。 木末清风平与接,山中本色晚宜看。 课儿勤读书充架,留客高谈袖满阑。 门外流渠源水活,不妨时濯自吾冠。
wēi lóu de zhù shēn ān   dōng hōng yán xià hán  
qīng fēng píng jiē   shān zhōng běn wǎn kàn  
ér qín shū chōng jià   liú gāo tán xiù mǎn lán  
mén wài liú yuán shuǐ huó   fáng shí zhuó guān