赋程伯禹给事漫吾亭一首

宋代 刘一止
道州固伤时,晚岁吾山溪。彼物何曾争,我自分两畦。 宣州绝代贤,雅志苏群黎。胸次包峥嵘,不肯去角圭。 何从得漫名,正恐亦偶题。渺观身世空,万境俱一齐。 浪云出处殊,不悟东自西。向来功名辙,复入山水蹊。 公今持左符,早晚朝金闺。生贤出世间,渠能绝攀跻。 要须了此心,泛应忘高低。昔我盖已漫,今我亦非迷。
dào zhōu shāng shí   wǎn suì shān zēng zhēng   fēn liǎng
xuān zhōu jué dài xián   zhì qún xiōng bāo zhēng róng   kěn jiǎo guī
cóng màn míng   zhèng kǒng ǒu miǎo guān shēn shì kōng   wàn jìng
làng yún chū chù shū   dōng 西 xiàng lái gōng míng zhé   shān shuǐ
gōng jīn chí zuǒ   zǎo wǎn cháo jīn guī shēng xián chū shì jiān   néng jué pān
yào le xīn   fàn yìng wàng gāo gài màn   jīn fēi