赋百舌鸟

唐代 严郾
此禽轻巧少同伦,我听长疑舌满身。星未没河先报晓, 柳犹粘雪便迎春。频嫌海燕巢难定,却讶林莺语不真。 莫倚春风便多事,玉楼还有晏眠人。
qín qīng qiǎo shǎo tóng lún   tīng zhǎng shé mǎn shēn xīng wèi méi xiān bào xiǎo  
liǔ yóu zhān xuě biàn 便 yíng chūn pín xián hǎi yàn cháo nán dìng   què lín yīng zhēn
chūn fēng biàn 便 duō shì   lóu hái yǒu yàn mián rén