赋白鹭

唐代 李安期
渔父家风不设罾,锦鳞为饭水为羹。 银袍只当蓑衣著,自在江湖过一生。
jiā fēng shè zēng   jǐn lín wèi fàn shuǐ wèi gēng  
yín páo zhǐ dāng suō zhù   zai jiāng guò shēng