唐代 姚合
九霄晴更彻,四野气难侵。静照遥山出,孤明列宿沈。 高人应不寐,惊鹊复何心。漏尽东方晓,佳期何处寻。
jiǔ xiāo qíng gèng chè   nán qīn jìng zhào yáo shān chū   míng liè shěn 宿    
gāo rén yīng mèi   jīng què xīn lòu jǐn dōng fāng xiǎo jiā   chǔ xún