佛山

明代 王夫之
昔闻沧波兴,挂席奖微向。荔棹戒晨征,葑田果迎望。 山尽时远飘,川分故微漾。星河摇碧缀,天气复青荡。 寄身良已孤,行吟空自壮。万端散纷诡,吾道有兴丧。 无取笑支离,徒滋罥禽尚。繁虑本物先,冥欢辍想像。 迟尔海鸿飞,明珠怀佳贶。
wén cāng xīng   guà jiǎng wēi xiàng zhào jiè chén zhēng fēng   tián guǒ yíng wàng    
shān jǐn shí yuǎn piāo   chuān fēn wēi yàng xīng yáo zhuì tiān   qīng dàng    
shēn liáng   xíng yín kōng zhuàng wàn duān sàn fēn guǐ   dào yǒu xīng sàng    
xiào zhī   juàn qín shàng fán běn xiān míng   huān chuò xiǎng xiàng    
chí ěr hǎi hóng 鸿 fēi   míng zhū huái 怀 jiā kuàng