分韵赋檐蔔得松字

宋代 张镃
呼酒快台客,教取白玉钟。 趁此清净枝,向我几案供。 叶丰发油绿,香心刻黄琮。 向来红紫阵,喧喧引雄蜂。 露斑衣上痕,枉负七尺筇。 日暮诗兴薄,幽禅苦魔攻。 犹胜坐肩舆,排门抗尘容。 我祖已封侯,便当随赤松。
jiǔ kuài tái   jiào bái zhōng  
chèn qīng jìng zhī   xiàng àn gōng  
fēng yóu 绿   xiāng xīn huáng cóng  
xiàng lái hóng zhèn   xuān xuān yǐn xióng fēng  
bān shàng hén   wǎng chǐ qióng  
shī xìng báo   yōu chán gōng  
yóu shèng zuò jiān   pái mén kàng chén róng  
fēng hóu   biàn 便 dāng suí chì sōng