分韵春字

宋代 施枢
柳外莺声错唤人,小楼吟苦不知春。 落花飞过秋千去,一片闲情客里身。
liǔ wài yīng shēng cuò huàn rén   xiǎo lóu yín zhī chūn  
luò huā fēi guò qiū qiān   piàn xián qíng shēn