汾阴祠后土

元代 赵秉文
闲闲吏隐官蓬莱,玉堂给札非仙才。封香汾阴祠后土,骑士引赴轩辕台。 龙门峡束天下险,状如万顷纳一杯。方丘中峙巨鳌趾,黄河一箭从天来。 长风吹云碧海去,旷荡万里晴天开。青山终古不改色,下送落日浮金罍。 沧波几回照新雁,往日繁雄安在哉。君不见汉家六叶誇雄才,力通象郡臣龙堆。 泰山日观封禅罢,属车九九声如雷。横汾中流箫鼓发,酒酣乐极情生哀。 秋风一曲在人世,茂陵桂树空莓苔。又不见开元四海不动尘,千麾万骑祠神脽。 侍臣文章咸第一,丰碑自勒镵崔嵬。凭高慨咏才子句,山川满目空尘埃。 铃声琳琅蜀道雨,想见万里愁云回。蒲关北走荣河道,岩深地古令人老。 胡儿夜渡黄河冰,生人憔悴如霜草。吾皇神圣如轩辕,北伐獯鬻清中原。 遍秩群神礼乔岳,还因告土祀坤元。灵祇纷纷福来下,倒卷天河洗兵马。 重新日月照乾坤,再整山河归庙社。三河形势满河中,独纪葵邱第一功。 唐汉遗民寻故事,还思法驾幸河东。
xián xián yǐn guān péng lái   táng gěi zhá fēi xiān cái fēng xiāng fén yīn hòu   shì yǐn xuān yuán tái
lóng mén xiá shù tiān xià xiǎn   zhuàng wàn qǐng bēi fāng qiū zhōng zhì áo zhǐ   huáng jiàn cóng tiān lái
cháng fēng chuī yún hǎi   kuàng dàng wàn qíng tiān kāi qīng shān zhōng gǎi   xià sòng luò jīn léi
cāng huí zhào xīn yàn   wǎng fán xióng ān zài zāi jūn jiàn hàn jiā liù kuā xióng cái   tōng xiàng jùn chén lóng duī
tài shān guān fēng shàn   shǔ chē jiǔ jiǔ shēng léi héng fén zhōng liú xiāo   jiǔ hān qíng shēng āi
qiū fēng zài rén shì   mào líng guì shù kōng méi tái yòu jiàn kāi yuán hǎi dòng chén   qiān huī wàn shén shuí
shì chén wén zhāng xián   fēng bēi lēi chán cuī wéi píng gāo kǎi yǒng cái   shān chuān mǎn kōng chén āi
líng shēng lín láng shǔ dào   xiǎng jiàn wàn chóu yún huí guān běi zǒu róng dào   yán shēn lìng rén lǎo
ér huáng bīng   shēng rén qiáo cuì shuāng cǎo huáng shén shèng xuān yuán   běi xūn qīng zhōng yuán
biàn zhì qún shén qiáo yuè   hái yīn gào kūn yuán líng fēn fēn lái xià   dào juǎn tiān bīng
chóng xīn yuè zhào qián kūn   zài zhěng shān guī miào shè sān xíng shì mǎn zhōng   kuí qiū gōng
táng hàn mín xún shì   hái jià xìng dōng