分卫榄溪信宿西园谢何赤木惠米

清代 成鹫
人生岂能高飞似鸿鹄,千里赍粮半枵腹。人生岂能久聚如麋鹿,白首沉埋真面目。 霜边坠叶风中萍,空界浮云天上星。从来吾道贵无情,放身便住挥手行。 出山便作居山计,还山不免来分卫。逢钱索钱米索米,有条援条无援例。 三年不复到西园,一朝冒雪还入门。主人坐我池上轩,坐久细问寒与温。 昨日客从何处去,今日客从何处住。客亦无所去,客亦无所住。 钵盂驱我出东林,吹篪鼓腹无知音。喙长三尺藏在心,欲语不语终沉吟。 主人知我故来意,西窗话到月沉地。年来瓶笠集如猬,彼此伤廉更伤惠。 见所未见闻未闻,无心出岫秋山云。太仓拨出赤白军,使我冷灶生氤氲。 呜呼,安得天下尽如西园主人者,虚名实相无取舍。 由我在山还在野,日暮途穷来毁瓦。
rén shēng néng gāo fēi shì hóng 鸿   qiān liáng bàn xiāo rén shēng néng jiǔ bái 鹿   shǒu chén mái zhēn miàn    
shuāng biān zhuì fēng zhōng píng   kōng jiè yún tiān shàng xīng cóng lái dào guì qíng fàng   shēn biàn zhù 便 huī shǒu xíng    
chū shān biàn 便 zuò shān   hái shān miǎn lái fēn wèi féng qián suǒ qián suǒ yǒu   tiáo yuán tiáo yuán    
sān nián dào 西 yuán   zhāo mào xuě hái mén zhǔ rén zuò chí shàng xuān zuò   jiǔ wèn hán wēn    
zuó cóng chǔ   jīn cóng chǔ zhù suǒ   suǒ zhù    
chū dōng lín   chuī chí zhī yīn huì cháng sān chǐ cáng zài xīn   zhōng chén yín    
zhǔ rén zhī lái   西 chuāng huà dào yuè chén nián lái píng wèi   shāng lián gèng shāng huì    
jiàn suǒ wèi jiàn wén wèi wén   xīn chū xiù qiū shān yún tài cāng chū chì bái jūn shǐ   使 lěng zào shēng yīn yūn    
  ān tiān xià jǐn 西 yuán zhǔ rén zhě   míng shí xiàng shě  
yóu zài shān hái zài   qióng lái huǐ