分题得雪浪斋石

宋代 刘学箕
四海广大万山立,奇怪崷崒几岩石。 弃而达者庸有之,爱乐每恨沙土蚀。 忽然一旦获所遇,刮垢磨光呈美质。 骚人讽诵脱诸口,世宝不减和氏壁。 东坡居士岂好奇,偶尔得之心良怡。 巨盆沃以清涟漪,脉络雪浪从横施。 平生我屡哦此诗,恨不见石心飞驰。 何人志古墨写迹,剡藤染就贴东壁。 似是而非不可知,诵诗对画长嗟咨。
hǎi guǎng 广 wàn shān   guài qiú yán shí  
ér zhě yōng yǒu zhī   ài yuè měi hèn shā shí  
rán dàn huò suǒ   guā gòu guāng chéng měi zhì  
sāo rén fěng sòng tuō zhū kǒu   shì bǎo jiǎn shì  
dōng shì hào   ǒu ěr zhī xīn liáng  
pén qīng lián   mài luò xuě làng cóng héng shī  
píng shēng ó shī   hèn jiàn shí xīn fēi chí  
rén zhì xiě   yǎn téng rǎn jiù tiē dōng  
shì ér fēi zhī   sòng shī duì huà cháng jiē