冯作鹏屈科出诗见志用韵慰之
漫学恢谐笑陆沉,青山不负故人心。曾无伯乐谁增价,或有钟期可铸金。
雪曲难寻巴里和,霜痕肯放鬓华侵。三年此会重来否,一度相逢一度深。
màn
漫
xué
学
huī
恢
xié
谐
xiào
笑
lù
陆
chén
沉
,
qīng
青
shān
山
bù
不
fù
负
gù
故
rén
人
xīn
心
céng
。
wú
曾
bó
无
lè
伯
shuí
乐
zēng
谁
jià
增
huò
价
,
yǒu
或
zhōng
有
qī
钟
kě
期
zhù
可
jīn
铸
金
。
xuě
雪
qū
曲
nán
难
xún
寻
bā
巴
lǐ
里
hé
和
,
shuāng
霜
hén
痕
kěn
肯
fàng
放
bìn
鬓
huá
华
qīn
侵
sān
。
nián
三
cǐ
年
huì
此
chóng
会
lái
重
fǒu
来
yí
否
,
dù
一
xiāng
度
féng
相
yí
逢
dù
一
shēn
度
深
。