冯子览余簿集裁诗誉借率尔奉酬因见倾倒

明代 王世贞
蹇余负偏业,束发慕修辞。虽非通人好,往往中所私。 濩落青云交,泥涂渐言归。清庙奏朱弦,听者晨已疲。 更为新声转,四坐尽歔欷。识曲辨其真,遘子良以希。 流水何冷冷,归鸿在遥圻。为君起三叹,拂拭黄金徽。
jiǎn piān   shù xiū suī fēi tōng rén hǎo wǎng   wǎng zhōng suǒ    
huò luò qīng yún jiāo   jiàn yán guī qīng miào zòu zhū xián tīng   zhě chén    
gèng wéi xīn shēng zhuǎn   zuò jǐn shí biàn zhēn gòu   zi liáng    
liú shuǐ lěng lěng   guī hóng 鸿 zài yáo wèi jūn sān tàn   shì huáng jīn huī