风折竹

明代 庞尚鹏
万竹成行列,风吹几竿折。丛林影渐疏,不碍天边月。 百物有荣枯,世事多圆缺。况此草木俦,那能不消歇。 沃土著深根,春来应再活。飘飘雨露滋,生意谁能夺。 淇园天日晴,重看飞绿雪。
wàn zhú chéng háng liè   fēng chuī gān 竿 zhé cóng lín yǐng jiàn shū   ài tiān biān yuè    
bǎi yǒu róng   shì shì duō yuán quē kuàng cǎo chóu   néng xiāo xiē    
zhù shēn gēn   chūn lái yīng zài huó piāo piāo shēng   shuí néng duó    
yuán tiān qíng   zhòng kàn fēi 绿 xuě