风筝

唐代 司空曙
高风吹玉柱,万籁忽齐飘。飒树迟难度,萦空细渐销。 松泉鹿门夜,笙鹤洛滨朝。坐与真僧听,支颐向寂寥。
gāo fēng chuī zhù   wàn lài piāo shù chí nán   yíng kōng jiàn xiāo
sōng quán 鹿 mén   shēng luò bīn cháo zuò zhēn sēng tīng   zhī xiàng liáo