奉招吉甫

宋代 王安石
经纶无地委蓬蒿,凛凛胸怀且自韬。 谁奋长谋平岭海,犹将余力寄风骚。 名惭随俗分中役,恨未收身恨外高。 永夜西堂霜月冷,邀君相伴有松醪。
jīng lún wěi péng hāo   lǐn lǐn xiōng huái 怀 qiě tāo
shuí fèn zhǎng móu píng lǐng hǎi   yóu jiāng fēng sāo
míng cán suí fēn zhōng   hèn wèi shōu shēn hèn wài gāo
yǒng 西 táng shuāng yuè lěng   yāo jūn xiāng bàn yǒu sōng láo