奉赠韦左丞二十二韵

唐代 杜甫
纨裤不饿死,儒冠多误身。丈人试静听,贱子请具陈。 甫昔少年日,早充观国宾。读书破万卷,下笔如有神。 赋料扬雄敌,诗看子建亲。李邕求识面,王翰愿卜邻。 自谓颇挺出,立登要路津。致君尧舜上,再使风俗淳。 此意竟萧条,行歌非隐沦。骑驴三十载,旅食京华春。 朝扣富儿门,暮随肥马尘。残杯与冷炙,到处潜悲辛。 主上顷见徵,歘然欲求伸。青冥却垂翅,蹭蹬无纵鳞。 甚愧丈人厚,甚知丈人真。每于百僚上,猥诵佳句新。 窃效贡公喜,难甘原宪贫。焉能心怏怏,秪是走踆踆。 今欲东入海,即将西去秦。尚怜终南山,回首清渭滨。 常拟报一饭,况怀辞大臣。白鸥没浩荡,万里谁能驯。
wán è 饿   guān duō shēn zhàng rén shì jìng tīng   jiàn qǐng chén
shào nián   zǎo chōng guān guó bīn shū wàn juàn   xià yǒu shén
liào yáng xióng   shī kàn zi jiàn qīn yōng qiú shí miàn   wáng hàn yuàn lín
wèi tǐng chū   dēng yào jīn zhì jūn yáo shùn shàng   zài shǐ 使 fēng chún
jìng xiāo tiáo   xíng fēi yǐn lún sān shí zài   shí jīng huá chūn
cháo kòu ér mén   suí féi chén cán bēi lěng zhì   dào chù qián bēi xīn
zhǔ shàng qǐng jiàn zhēng   chuā rán qiú shēn qīng míng què chuí chì   cèng dèng zòng lín
shén kuì zhàng rén hòu   shén zhī zhàng rén zhēn měi bǎi liáo shàng   wěi sòng jiā xīn
qiè xiào gòng gōng   nán gān yuán xiàn pín yān néng xīn yàng yàng   zhī shì zǒu qūn qūn
jīn dōng hǎi   jiāng 西 qín shàng lián zhōng nán shān   huí shǒu qīng wèi bīn
cháng bào fàn   kuàng huái 怀 chén bái ōu méi hào dàng   wàn shuí néng xùn