风雨中望峡口诸山奇甚戏作短歌

宋代 陆游
白盐赤甲天下雄,拔地突兀摩苍穹,凛然猛士抚长剑,空有豪健无雍容,不令气象少渟滀,常恨天地无全功。 今朝忽悟始叹息,妙处元在烟雨中,大阴杀气横惨澹,元化变态含空蒙,正如奇材遇事见,平日乃与常人同。 安得朱楼高百尺,看此疾雨吹横风。
bái yán chì jiǎ tiān xià xióng   cāng qióng   lǐn rán měng shì cháng jiàn   kōng yǒu háo jiàn yōng róng   lìng xiàng shǎo tíng chù   cháng hèn tiān quán gōng
jīn zhāo shǐ tàn   miào chù yuán zài yān zhōng   yīn shā héng cǎn dàn   yuán huà biàn tài hán kōng méng   zhèng cái shì jiàn   píng nǎi cháng rén tóng
ān zhū lóu gāo bǎi chǐ   kàn chuī héng fēng