风雨中诵潘邠老诗

宋代 韩淲
满城风雨近重阳,独上吴山看大江。 老眼昏花忘远近,壮心轩豁任行藏。 从来野色供吟兴,是处秋光合断肠。 今古骚人乃如许,暮潮声卷入苍茫。
mǎn chéng fēng jìn chóng yáng   shàng shān kàn jiāng
lǎo yǎn hūn huā wàng yuǎn jìn   zhuàng xīn xuān huò rèn xíng cáng
cóng lái gōng yín xīng   shì chù qiū guāng duàn cháng
jīn sāo rén nǎi   cháo shēng juǎn cāng máng