风雨中过龙洞阁

宋代 陆游
飘然醉袖怒人扶,个里何曾有畏涂。 卷地黑风吹惨澹,半天朱阁插虚无。 阑边归鹤如争捷,云表飞仙定可呼。 莫怪衰翁心胆壮,此身元是一枯株。
piāo rán zuì xiù rén   zēng yǒu wèi
juǎn hēi fēng chuī cǎn dàn   bàn tiān zhū chā
lán biān guī zhēng jié   yún biǎo fēi xiān dìng
guài shuāi wēng xīn dǎn zhuàng   shēn yuán shì zhū