风雨吟

唐代 吴融
风骚骚,雨涔涔,长洲苑外荒居深。门外流水流澶漫, 河边古木鸣萧森。夐无禽影,寂无人音。端然拖愁坐, 万感丛于心。姑苏碧瓦十万户,中有楼台与歌舞。 寻常倚月复眠花,莫说斜风兼细雨。 应不知天地造化是何物,亦不知荣辱是何主。 吾囷长满是太平,吾乐不极是天生。岂忧天下有大憝, 四郊刁斗常铮铮。官军扰人甚于贼,将臣怕死唯守城。 又岂复忧朝廷苦弛慢,中官转纵横。李膺勾党即罹患, 窦武忠谋又未行。又岂忧文臣尽遭束高阁, 文教从今日萧索。若更无人稍近前,把笔到头同一恶。 可叹吴城城中人,无人与我交一言。蓬蒿满径尘一榻, 独此闵闵何其烦。虽然小或可谋大,嫠妇之忧史尚存。 况我长怀丈夫志,今来流落沧溟涘。有时惊事再咨嗟, 因风因雨更憔悴。只有闲横膝上琴,怨伤怨恨聊相寄。 伯牙海上感沧溟,何似今朝风雨思。
fēng sāo sāo   cén cén   cháng zhōu yuàn wài huāng shēn mén wài liú shuǐ liú chán màn  
biān míng xiāo sēn xiòng qín yǐng   rén yīn duān rán tuō chóu zuò  
wàn gǎn cóng xīn shí wàn   zhōng yǒu lóu tái
xún cháng yuè mián huā   shuō xié fēng jiān
yīng zhī tiān zào huà shì   zhī róng shì zhǔ
qūn zhǎng mǎn shì tài píng   shì tiān shēng yōu tiān xià yǒu duì  
jiāo diāo dǒu cháng zhēng zhēng guān jūn rǎo rén shén zéi   jiāng chén wéi shǒu chéng
yòu yōu cháo tíng chí màn   zhōng guān zhuǎn zòng héng yīng gōu dǎng huàn  
dòu zhōng móu yòu wèi xíng yòu yōu wén chén jǐn zāo shù gāo  
wén jiào cóng jīn xiāo suǒ ruò gèng rén shāo jìn qián   dào tóu tóng è
tàn chéng chéng zhōng rén   rén jiāo yán péng hāo mǎn jìng chén  
mǐn mǐn fán suī rán xiǎo huò móu   zhī yōu shǐ shàng cún
kuàng cháng huái 怀 zhàng zhì   jīn lái liú luò cāng míng yǒu shí jīng shì zài jiē  
yīn fēng yīn gèng qiáo cuì zhǐ yǒu xián héng shàng qín   yuàn shāng yuàn hèn liáo xiāng
hǎi shàng gǎn cāng míng   jīn zhāo fēng