风雨晚泊

唐代 白居易
苦竹林边芦苇丛,停舟一望思无穷。青苔扑地连春雨, 白浪掀天尽日风。忽忽百年行欲半,茫茫万事坐成空。 此生飘荡何时定,一缕鸿毛天地中。
zhú lín biān wěi cóng   tíng zhōu wàng qióng qīng tái lián chūn  
bái làng xiān tiān jìn fēng bǎi nián xíng bàn   máng máng wàn shì zuò chéng kōng
shēng piāo dàng shí dìng   hóng 鸿 máo tiān zhōng