逢云归可爱

宋代 王履
一朵归云静,徘徊正好看。 匆匆恐惊散,不敢上林端。
duǒ guī yún jìng   pái huái zhèng hǎo kàn  
cōng cōng kǒng jīng sàn   gǎn shàng lín duān