风雨看舟前落花,戏为新句

唐代 杜甫
江上人家桃树枝,春寒细雨出疏篱。影遭碧水潜勾引, 风妒红花却倒吹。吹花困癫傍舟楫,水光风力俱相怯。 赤憎轻薄遮入怀,珍重分明不来接。湿久飞迟半日高, 萦沙惹草细于毛。蜜蜂蝴蝶生情性,偷眼蜻蜓避百劳。
jiāng shàng rén jiā táo shù zhī   chūn hán chū shū yǐng zāo shuǐ qián gōu yǐn  
fēng hóng huā què dào chuī chuī huā kùn diān bàng zhōu   shuǐ guāng fēng xiāng qiè
chì zēng qīng zhē huái 怀   zhēn zhòng fēn míng lái jiē shī 湿 jiǔ fēi chí bàn gāo  
yíng shā cǎo máo fēng dié shēng qíng xìng   tōu yǎn qīng tíng bǎi láo