风雨寄贡甫

宋代 刘敞
积雨不自已,季秋闻惊雷。行子方远道,憔悴感我怀。 流潦纷纵横,高冈蔚崔嵬。左右无所睹,出入蒿与莱。 百步一踯躅,十步一徘徊。村墟断人烟,沈灶或产蛙。 日月悬一隅,云雾安得开。天远人事迩,劳生使心哀。 独不如凫鹄,奋翼超高飞。相望空长叹,抚襟泣如颓。
  qiū wén jīng léi háng fāng yuǎn dào   qiáo cuì gǎn huái 怀
liú liáo fēn zòng héng   gāo gāng wèi cuī wéi zuǒ yòu suǒ   chū hāo lái
bǎi zhí zhú   shí pái huái cūn duàn rén yān   shěn zào huò chǎn
yuè xuán   yún ān kāi tiān yuǎn rén shì ěr   láo shēng shǐ 使 xīn āi
  fèn chāo gāo fēi xiāng wàng kōng cháng tàn   jīn tuí