风雨兼旬继之以雪作惜梅叹

宋代 赵蕃
至宝横道惊路人,明珠白璧天不珍。 风饕雪虐雨更打,委珠碎璧同泥尘。 天生人材怨不以,天亦何心及于尔。 不然明珠白璧当爱惜,忍使飘零至于此。
zhì bǎo héng dào jīng rén   míng zhū bái tiān zhēn  
fēng tāo xuě nüè gèng   wěi zhū suì tóng chén  
tiān shēng rén cái yuàn   tiān xīn ěr  
rán míng zhū bái dāng ài   rěn shǐ 使 piāo líng zhì