风月吟

宋代 陆游
去日如驰衰有验,万事惟当就收歛;可怜未与酒相忘,风月婆娑犹不厌。 有时清夜行中庭,幅巾藜杖影伶竮,松风十里吹残梦,萝月三更照半醒。 河倾鸡唱吟未已,爽透发根清入齿。 晨光底事不贷人?辘轳汲水啼鸦起。
chí shuāi yǒu yàn   wàn shì wéi dāng jiù shōu hān   lián wèi jiǔ xiāng wàng   fēng yuè suō yóu yàn
yǒu shí qīng xíng zhōng tíng   jīn zhàng yǐng líng pīng   sōng fēng shí chuī cán mèng   luó yuè sān gēng zhào bàn xǐng
qīng chàng yín wèi   shuǎng tòu gēn qīng chǐ 齿
chén guāng shì dài rén   lu shuǐ