风雨

宋代 陆游
残暑时当尽,清风势自回。 重云韫日月,大雨挟风雷。 老树不自保,毇巢吁可哀!却愁新雁到,暮境更禁催!
cán shǔ shí dāng jǐn   qīng fēng shì huí
zhòng yún yùn yuè   xié fēng léi
lǎo shù bǎo   huǐ cháo āi   què chóu xīn yàn dào   jìng gèng jìn cuī