风雨

宋代 杨万里
残风剩雨故欺人,垂箔关窗护病身。 自拾荷花楷面汗,新将笋箨制头巾。 梅天笔墨都生醭,棐几文书嬾拂尘。 帽子一峰青可掇,隔墙不敢略开门。
cán fēng shèng rén   chuí guān chuāng bìng shēn  
shí huā kǎi miàn hàn   xīn jiāng sǔn tuò zhì tóu jīn  
méi tiān dōu shēng   fěi wén shū lǎn chén  
mào zi fēng qīng duō   qiáng gǎn lüè kāi mén