冯永之号冰壶工水墨丹青

宋代 吴龙翰
半生江海冰壶翁,担风荷雨七尺筇。 烂嚼扶桑紫金椹,玉楼光彻十二重。 饱吃孤山白玉花,一凿九窍开玲珑。 能鉟明月铸双眼,故能搜异窥神功。 能穿星斗挂胸次,故能神游八极之鸿蒙。 手撼烟云出砚石,酒酣奋笔驱雷风。 回山转海有力量,顷刻鹅溪幻出白练之寒江, 碧玉之奇峰。潇湘洞庭忽在眼, 冷落烟竹苍梧空。碧天万里渺无际, 但见隐隐归飞鸿。江门过雨凉如许, 木落潇潇秋满浦。月明何处起渔歌, 小艇人归急摇橹。鸥沙漠漠洲渚昏, 无数寒鸦栖古渡。景物变态虽无穷, 笔端有口一一吐。研丹吮粉尤精奇, 且与王爵争毫厘。宁肯没骨媚时好, 逸气往往追徐熙。一点春风几花卉, 化工权柄君所私。献之牸牛韩干马, 滕王蛱蝶僧繇鱼。下笔众妙各俱足, 开卷错落中珠玑。顾家层楼连天起, 俗士那敢窥藩篱。呕心抽思何自苦, 乃使肌骨化作枯松枝。君不见梅边有狂客, 风饕雪虐宁忍饥。吟躯未老貌先老, 不觉两鬓纷如丝。
bàn shēng jiāng hǎi bīng wēng   dān fēng chǐ qióng  
làn jué sāng jīn shèn   lóu guāng chè shí èr chóng  
bǎo chī shān bái huā   záo jiǔ qiào kāi líng lóng  
néng míng yuè zhù shuāng yǎn   néng sōu kuī shén gōng  
néng chuān 穿 xīng dǒu guà xiōng   néng shén yóu zhī hóng 鸿 méng  
shǒu hàn yān yún chū yàn shí   jiǔ hān fèn léi fēng  
huí shān zhuǎn hǎi yǒu liàng   qǐng é huàn chū bái liàn zhī hán jiāng  
zhī fēng xiāo xiāng dòng tíng zài yǎn    
lěng luò yān zhú cāng kōng tiān wàn miǎo    
dàn jiàn yǐn yǐn guī fēi hóng 鸿 jiāng mén guò liáng    
luò xiāo xiāo qiū mǎn yuè míng chǔ    
xiǎo tǐng rén guī yáo ōu shā zhōu zhǔ hūn    
shù hán jǐng biàn tài suī qióng    
duān yǒu kǒu yán dān shǔn fěn yóu jīng    
qiě wáng jué zhēng háo nìng kěn méi mèi shí hǎo    
wǎng wǎng zhuī diǎn chūn fēng huā huì    
huà gōng quán bǐng jūn suǒ xiàn zhī niú hán gàn    
téng wáng jiá dié sēng yáo xià zhòng miào    
kāi juàn cuò luò zhōng zhū jiā céng lóu lián tiān    
shì gǎn kuī fān ǒu xīn chōu    
nǎi shǐ 使 huà zuò sōng zhī jūn jiàn méi biān yǒu kuáng    
fēng tāo xuě nüè níng rěn yín wèi lǎo mào xiān lǎo    
jué liǎng bìn fēn