逢杨珣感旧
十年萍梗愧相违,我尚飘零子未归。江国鸿声惊别棹,河桥草色照行衣。
他乡共叹生涯薄,往事空怜故旧知。日暮临岐倍惆怅,伯劳东去燕西飞。
shí
十
nián
年
píng
萍
gěng
梗
kuì
愧
xiāng
相
wéi
违
,
wǒ
我
shàng
尚
piāo
飘
líng
零
zi
子
wèi
未
guī
归
jiāng
。
guó
江
hóng
国
shēng
鸿
jīng
声
bié
惊
zhào
别
hé
棹
,
qiáo
河
cǎo
桥
sè
草
zhào
色
xíng
照
yī
行
衣
。
tā
他
xiāng
乡
gòng
共
tàn
叹
shēng
生
yá
涯
báo
薄
,
wǎng
往
shì
事
kōng
空
lián
怜
gù
故
jiù
旧
zhī
知
rì
。
mù
日
lín
暮
qí
临
bèi
岐
chóu
倍
chàng
惆
bó
怅
,
láo
伯
dōng
劳
qù
东
yàn
去
xī
燕
fēi
西
飞
。