奉萱堂为梁伯用题

宋代 邓林
高堂慈母雪盈头,膝下佳儿子职修。寸草自怜难报德,丛萱偏尔解忘忧。 延年丹熟红云起,介寿杯深绿蚁浮。遥想花边行乐处,板舆丝竹日优游。
gāo táng xuě yíng tóu   xià jiā ér zhí xiū cùn cǎo lián nán bào   cóng xuān piān ěr jiě wàng yōu
yán nián dān shú hóng yún   jiè shòu 寿 bēi shēn 绿 yáo xiǎng huā biān xíng chù   bǎn zhú yōu yóu