凤箫吟/芳草

宋代 晁补之
晓曈昽。雨和雨细,南园次第春融。岭梅犹妒雪,露桃云杏,已绽碧呈红。一年春正好,助人狂、飞燕游蜂。更吉梦良辰,对花忍负金钟。 香浓。博山沈水,小楼清旦,佳气葱葱。旧游应未改,武陵花似锦,笑语相逢。蕊宫传妙诀,小金丹、同换冰容。况共有、芝田旧约,归去双峰。
xiǎo tóng lóng   nán yuán chūn róng lǐng méi yóu xuě   táo yún xìng   zhàn chéng hóng nián chūn zhèng hǎo   zhù rén kuáng fēi yàn yóu fēng gèng mèng liáng chén   duì huā rěn jīn zhōng
xiāng nóng shān shěn shuǐ   xiǎo lóu qīng dàn   jiā cōng cōng jiù yóu yīng wèi gǎi   líng huā shì jǐn   xiào xiāng féng ruǐ gōng chuán miào jué   xiǎo jīn dān tóng huàn bīng róng kuàng gòng yǒu zhī tián jiù yuē   guī shuāng fēng