奉同子瞻韵寄定国

宋代 黄庭坚
风云开古镜,淮海熨冰纨。 王孙醉短舞,罗袜步微澜。 老骥心虽在,白鸥盟已寒。 斯人气金玉,视世一鼠肝。 南归脱虫蛊,入对随孔鸾。 忽以口语去,鼓船下惊湍。 收身薄冰释,置枕泰山安。 后土花药丽,海门天水宽。 伐木思我友,知人良独难。 遥怜须鬓绿,犹复耐悲欢。
fēng yún kāi jìng   huái hǎi yùn bīng wán
wáng sūn zuì duǎn   luó wēi lán
lǎo xīn suī zài   bái ōu méng hán
rén jīn   shì shì shǔ gān
nán guī tuō chóng   duì suí kǒng luán
kǒu   chuán xià jīng tuān
shōu shēn báo bīng shì   zhì zhěn tài shān ān
hòu huā yào   hǎi mén tiān shuǐ kuān
yǒu   zhī rén liáng nán
yáo lián bìn 绿   yóu nài bēi huān