奉同子瞻荔支叹

宋代 苏辙
蜀中荔支止嘉州,余波及眉半有不。 稻糠宿火却霜霰,结子仅与黄金侔。 近闻闽尹传种法,移种成都出巴峡。 名园竞撷绛纱苞,密清琼肤甘且滑。 北游京洛堕红尘,吞笼白晒称最珍。 思归不复为蓴菜,欲及炎风朝露匀。 平居著鞭苦不早,东坡南窜岭南道。 海边百物非平生,独数山前荔支好, 荔支色味巧留人,一管年来白发新。 得归便拟寻乡路,枣栗园林不须顾。 青枝丹实须十株,丁宁附书老农圃。
shǔ zhōng zhī zhǐ jiā zhōu   méi bàn yǒu  
dào kāng 宿 huǒ què shuāng xiàn   jié jǐn huáng jīn móu  
jìn wén mǐn yǐn chuán zhǒng   zhǒng chéng chū xiá  
míng yuán jìng xié jiàng shā bāo   qīng qióng gān qiě huá  
běi yóu jīng luò duò hóng chén   tūn lóng bái shài chēng zuì zhēn  
guī wèi chún cài   yán fēng zhāo yún  
píng zhù biān zǎo   dōng nán cuàn lǐng nán dào  
hǎi biān bǎi fēi píng shēng   shù shān qián zhī hǎo  
zhī wèi qiǎo liú rén   guǎn nián lái bái xīn  
guī biàn 便 xún xiāng   zǎo yuán lín  
qīng zhī dān shí shí zhū   dīng níng shū lǎo nóng