奉同颜使君真卿清风楼赋得洞庭歌送吴炼师归林屋洞

唐代 皎然
名山洞府到金庭,三十六洞称最灵。不有古仙启其秘, 今日安知灵宝经。中山炼师栖白云,道成仙秩号元君。 三千甲子朝玉帝,世上如今名始闻。吐纳青牙养肌发, 花冠玉舄何高洁。不闻天上来谪仙,自是人间授真诀。 吴兴太守道家流,仙师远放清风楼。应将内景还飞去, 且从分风当此留。湖之山兮楼上见,山冥冥兮水悠悠。 世人不到君自到,缥缈仙都谁与俦。黄鹤孤云天上物, 物外飘然自天匹。一别千年未可期,仙家不数人间日。
míng shān dòng dào jīn tíng   sān shí liù dòng chēng zuì líng yǒu xiān  
jīn ān zhī líng bǎo jīng zhōng shān liàn shī bái yún   dào chéng xiān zhì hào yuán jūn
sān qiān jiǎ cháo   shì shàng jīn míng shǐ wén qīng yǎng  
huā guān gāo jié wén tiān shàng lái zhé xiān   shì rén jiān shòu zhēn jué
xīng tài shǒu dào jiā liú   xiān shī yuǎn fàng qīng fēng lóu yīng jiāng nèi jǐng hái fēi  
qiě cóng fēn fēng dāng liú zhī shān lóu shàng jiàn   shān míng míng shuǐ yōu yōu
shì rén dào jūn dào   piāo miǎo xiān dōu shuí chóu huáng yún tiān shàng  
wài piāo rán tiān bié qiān nián wèi   xiān jiā shù rén jiàn