奉天行

宋代 孔平仲
苍苍行露出苑门,孤城逼仄不可存。贼兵之来若风雨,顷刻城下皆云屯。 纷纷矢石蔽空黑,天子垂泣对将军。将军提笔书满背,城中白丁久夺气。 草车之焚虽已矣,云桥百尺虹蜺起。下瞰城中笑饮酒,乾陵赭袍拥朱紫。 朔方大将来赴急,彷徨中路不敢入。豺狼合从堪恸哭,翠华崎岖又巡蜀。 圣神文武何至此,堂上有人面如鬼。
cāng cāng xíng chū yuàn mén   chéng cún zéi bīng zhī lái ruò fēng qǐng   chéng xià jiē yún tún    
fēn fēn shǐ shí kōng hēi   tiān chuí duì jiāng jūn jiāng jūn shū mǎn bèi chéng   zhōng bái dīng jiǔ duó    
cǎo chē zhī fén suī   yún qiáo bǎi chǐ hóng xià kàn chéng zhōng xiào yǐn jiǔ qián   líng zhě páo yōng zhū    
shuò fāng jiàng lái   páng huáng zhōng gǎn chái láng zòng kān tòng cuì   huá yòu xún shǔ    
shèng shén wén zhì   táng shàng yǒu rén miàn guǐ