奉送子之还京师

宋代 吕本中
日月老投闲,文字今削迹。便然腰十围,欲吐啄三尺。 颇怀平生友,相就语肝膈。诸江好兄弟,夫子眉最白。 词林三二公,子实门下客。布帆千里来,许我间宾席。 阶庭出兰树,户牖照圭璧。诗如驾高浪,万顷随笔力。 宁为首阳饿,不作嬖奚获。乃知工语言,要是饱糠覈。 茫然李杜坛,未免陈蔡厄。出门观善阵,敛手避勍敌。 澄江摇夜霜,岁晚见沙石。钗头罥蛛丝,即有梁宋役。 士生多艰虞,道远自古昔。相期逍遥游,不计天地窄。 名声了三黜,谈笑供百谪。别君为此言,可当绕朝策。
yuè lǎo tóu xián   wén jīn xiāo biàn rán 便 yāo shí wéi   zhuó sān chǐ    
huái 怀 píng shēng yǒu   xiāng jiù gān zhū jiāng hǎo xiōng   méi zuì bái    
lín sān èr gōng   shí mén xià fān qiān lái   jiān bīn    
jiē tíng chū lán shù   yǒu zhào guī shī jià gāo làng wàn   qǐng suí    
níng wéi shǒu yáng è 饿   zuò huò nǎi zhī gōng yán yào   shì bǎo kāng    
máng rán tán   wèi miǎn chén cài è chū mén guān shàn zhèn liǎn   shǒu qíng    
chéng jiāng yáo shuāng   suì wǎn jiàn shā shí chāi tóu juàn zhū   yǒu liáng sòng    
shì shēng duō jiān   dào yuǎn xiāng xiāo yáo yóu   tiān zhǎi    
míng shēng le sān chù   tán xiào gōng bǎi zhé bié jūn wèi yán   dāng rào cháo