奉送魏六丈佑少府之交广

唐代 杜甫
贤豪赞经纶,功成空名垂。子孙不振耀,历代皆有之。 郑公四叶孙,长大常苦饥。众中见毛骨,犹是麒麟儿。 磊落贞观事,致君朴直词。家声盖六合,行色何其微。 遇我苍梧阴,忽惊会面稀。议论有馀地,公侯来未迟。 虚思黄金贵,自笑青云期。长卿久病渴,武帝元同时。 季子黑貂敝,得无妻嫂欺。尚为诸侯客,独屈州县卑。 南游炎海甸,浩荡从此辞。穷途仗神道,世乱轻土宜。 解帆岁云暮,可与春风归。出入朱门家,华屋刻蛟螭。 玉食亚王者,乐张游子悲。侍婢艳倾城,绡绮轻雾霏。 掌中琥珀钟,行酒双逶迤。新欢继明烛,梁栋星辰飞。 两情顾盼合,珠碧赠于斯。上贵见肝胆,下贵不相疑。 心事披写间,气酣达所为。错挥铁如意,莫避珊瑚枝。 始兼逸迈兴,终慎宾主仪。戎马暗天宇,呜呼生别离。
xián háo zàn jīng lún   gōng chéng kōng míng chuí sūn zhèn yào 耀   dài jiē yǒu zhī
zhèng gōng sūn   zhǎng cháng zhòng zhōng jiàn máo   yóu shì lín ér
lěi luò zhēn guàn shì   zhì jūn zhí jiā shēng gài liù   xíng wēi
cāng yīn   jīng huì miàn lùn yǒu   gōng hóu lái wèi chí
huáng jīn guì   xiào qīng yún zhǎng qīng jiǔ bìng   yuán tóng shí
hēi diāo   sǎo shàng wèi zhū hóu   zhōu xiàn bēi
nán yóu yán hǎi diàn   hào dàng cóng qióng zhàng shén dào   shì luàn qīng
jiě fān suì yún   chūn fēng guī chū zhū mén jiā   huá jiāo chī
shí wáng zhě   zhāng yóu bēi shì yàn qīng chéng   xiāo qīng fēi
zhǎng zhōng zhōng   xíng jiǔ shuāng wēi xīn huān míng zhú   liáng dòng xīng chén fēi
liǎng qíng pàn   zhū zèng shàng guì jiàn gān dǎn   xià guì xiāng
xīn shì xiě jiān   hān suǒ wéi cuò huī tiě   shān zhī
shǐ jiān mài xīng   zhōng shèn bīn zhǔ róng àn tiān   shēng bié