风水洞闻二禽

宋代 苏轼
林外一声青竹笋,坐间半醉白头翁。 春山最好不归去,惭愧春禽解劝侬。
lín wài shēng qīng zhú sǔn   zuò jiān bàn zuì bái tóu wēng  
chūn shān zuì hǎo guī   cán kuì chūn qín jiě quàn nóng