风水洞二首和李节推

宋代 苏轼
风转鸣空穴,泉幽泻石门。 虚心闻地籁,妄意觅桃源。 过客诗难好,居僧语不繁。 归瓶得冰雪,清冷慰文园。 山前雨水隔尘凡,山上仙风舞桧杉。 细细龙鳞生乱石,团团羊角转空岩。 冯夷窟宅非梁栋,御寇车舆谢辔衔。 世事渐艰吾欲去,永随二子脱讥谗。
fēng zhuǎn míng kōng xué   quán yōu xiè shí mén  
xīn wén lài   wàng táo yuán  
guò shī nán hǎo   sēng fán  
guī píng bīng xuě   qīng lěng wèi wén yuán  
shān qián shuǐ chén fán   shān shàng xiān fēng guì shān  
lóng lín shēng luàn shí   tuán tuán yáng jiǎo zhuǎn kōng yán  
féng zhái fēi liáng dòng   kòu chē xiè pèi xián  
shì shì jiàn jiān   yǒng suí èr zi tuō chán