风水洞

宋代 司马槱
藤梢蔓荒寒,藓花阴空青。窈窕石窦中,两耳风雨并。 初闻声萧骚,活火急铜瓶。再听逗馀响,万羽起寒汀。 我疑此山空,石脚连沧溟。中有蛟龙蛰,鼻息隐雷霆。 又迓仙翁去,丹灶留岩扃。至今炉鼎中,水火争不停。 山前老比丘,霜眉眼如萤。能传古老语,濯我耳昕醒。 便欲慰尘凡,脱我随爽灵。
téng shāo màn huāng hán   xiǎn huā yīn kōng qīng yǎo tiǎo shí dòu zhōng liǎng   ěr fēng bìng    
chū wén shēng xiāo sāo   huó huǒ tóng píng zài tīng dòu xiǎng wàn   hán tīng    
shān kōng   shí jiǎo lián cāng míng zhōng yǒu jiāo lóng zhé   yǐn léi tíng    
yòu xiān wēng   dān zào liú yán jiōng zhì jīn dǐng zhōng shuǐ   huǒ zhēng tíng    
shān qián lǎo qiū   shuāng méi yǎn yíng néng chuán lǎo zhuó   ěr xīn xǐng    
biàn 便 wèi chén fán   tuō suí shuǎng líng