风水洞

宋代 林逋
平昔常闻风水洞,重山复水去无穷。 因缘偶入云泉路,林下先闻接客钟。
píng cháng wén fēng shuǐ dòng   chóng shān shuǐ qióng
yīn yuán ǒu yún quán   lín xià xiān wén jiē zhōng